Definiția cu ID-ul 498365:
Etimologice
gînsac (gînsaci), s. m. – Gîscan. – Mr. gusac, megl. gînsac. Sl. *gąsakŭ (Conev 54; DAR), cf. bg. găsak, sb. gusak, ceh., rut. husak. Cf. gîscă.
Exemple de pronunție a termenului „gânsac” (2 clipuri)
Clipul 1 / 2