Definiția cu ID-ul 1332917:
Tezaur
MÎTOC s. m. 1. (Transilv.) Mîț (I 1), motan. Cf. LB, H XVIII 19, COMAN, GL., ALR I 1 135/148, 247, 251, 255, 266, 269, MAT. DIALECT, I, 80. 2. (Regional) Epitet dat unui copil plîngăcios (Bonț-Gherla). COMAN, GL. – Pl.: mîtoci. – Cf. m o t o c1.