Definiția cu ID-ul 1328185:

Tezaur

MIHOÁLĂ s. f. (Iht.; regional) Mihalț (1) (Lota Iota). Cf. LB, POLIZU, CIHAC, II, 515, DDRF. - Pl.: mihoale. – Și: mihoălcă (BĂCESCU, P. 120), mihoărcă (id. ib.) s. f. – Cf. m i h a l ț.